| Chúa Nhật II Phục Sinh |
| LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG CHÚNG TA |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Theo trình thuật của thánh sử tông đồ Gioan trong bài Tin Mừng Chúa Nhật II Phục Sinh hôm nay, thánh Tôma không có mặt với các tông đồ khi Chúa hiện ra vào chiều ngày thứ nhất trong tuần sau khi Chúa sống lại. Các tông đồ cho ngài biết là đã thấy Chúa sống lại, kể cho ngài rõ ràng, tường tận từng chi tiết Chúa nói với các ngài như thế nào? Các ngài thưa lại với Chúa ra làm sao? Dường như các ngài kể lại rất hấp dẫn, sinh động đến nổi giờ này khi tuyên đọc bài Tin Mừng trong thánh lễ, chúng ta tin liền ngay lập tức, không một chút do dự, thắc mắc, chưa kể đến ơn Chúa ban để thúc đẩy chúng ta tin Chúa sống lại: “Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: “Bình an cho các con”. Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: “Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại” (Ga 20, 19 – 23). Thánh Tôma, vắng mặt hôm đó, ngài không chịu nghe các tông đồ kể lại cuộc gặp gỡ này, để rồi ngài sẽ bình tĩnh, suy đi nghĩ lại mà tin Chúa đã phục sinh. Ngài không làm như thế. Ngài rất là ngang, người Việt chúng ta thường nói: “Một người nói ngang, cả làng nói không lại”: “Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Ðiđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”. Thánh Tôma đã nói như vậy, Chúa nghe, Chúa biết, Chúa hiểu. Chúa có thể không cần quan tâm đến thánh Tôma, bởi vì chuyện vắng mặt là tại vì ngài. Thời gian đâu để mà Chúa phải tốn công mất sức đi chinh phục một ngườii ngang tính như thế này. Chúng ta biết rằng theo giáo lý Công giáo dạy: “Đức tin vừa mang tính cá nhân vùa mang tính cộng đoàn”. Mười tông đồ tin Chúa sống lại, được Chúa ban Chúa Thánh Thần, ban quyền tha tội. Còn thánh Tôma chưa tin Chúa sống lại. Chúa muốn việc tin Chúa sống lại với từng người tông đồ. Thế nhưng, còn tập thể nữa, Chúa cũng muốn các ngài cùng tin như vậy. Cho nên, Chúa đã đáp ứng đòi hỏi của thánh Tôma để rồi tám ngày sau Chúa hiện ra với các tông đồ, trong đó có ngài: “Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Ðoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin” (Ga 20, 26 – 27). Chúa đáp ứng đòi hỏi của thánh Tôma là vì Chúa thương ngài. Chúa như một người cha, người mẹ luôn quan tâm lo lắng cho con cái. Thánh Tôma trong lúc chao đảo niềm tin, Chúa thương ngài hơn bao giờ hết. Giống như người mẹ thấy con mình đau đớn vì bệnh tật thì ôm con vào lòng để vỗ về, an ủi cho con bớt đau, bớt thấy cô đơn. Chúa đối xử với thánh Tôma cũng như vậy. Thánh nhân đã nhận ra tình yêu của Chúa. Vì Chúa yêu ngài, nên Chúa dịu hiền với ngài, không quở trách, la rày ngài. Do đó, ngài mới thưa lên với Chúa: “Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin” (Ga 20, 28 – 29). Thánh Tôma được như thế là do lòng Chúa thương xót. Bởi vậy, hôm nay, toàn thể Giáo Hội dâng thánh lễ tôn vinh lòng thương xót Chúa. Lòng thương xót vẫn có từ thuở đời đời và được Chúa ban xuống cho con người chúng ta để chúng ta hưởng nhờ. Chúa ban qua từng giai đoạn lịch sử, hoàn cảnh cụ thể của mỗi cá nhân, và tập thể, đôi khi là theo nhu cầu cuộc sống. Chúa không bao giờ quên hay bỏ rơi một người nào ngoài tình thương cứu độ của Chúa: “Dù người mẹ có quên con mình đang bú, không thương xót con ruột sinh ra? Dù chúng có quên, nhưng Ta sẽ không quên người. Này, Ta đã khắc tên ngươi trong lòng bàn tay Ta” (Is 49, 15 – 16a). Chúa nói như vậy, chúng ta càng tin vào Chúa mãnh liệt hơn nữa. Chúng ta tin vào Chúa bằng một đức tin mạnh mẽ, vì Chúa nói phúc cho những ai không thấy mà tin. Chúng ta không thấy Chúa sống lại như thánh Tôma, nhưng chúng ta tin Chúa sống lại là do Chúa thương xót muốn cứu chúng ta, để rồi Chúa ban đức tin cho chúng ta. Chúng ta tin vào Chúa thì chúng ta hãy hành động, hãy phó thác cuộc đời vô thường này cho Chúa, theo sự hướng dẫn của Chúa, để cho Chúa dắt chúng ta đi trong sự quan phòng của Chúa, và để Chúa dùng chúng ta như khí cụ của Chúa, như đất sét ở trong tay người thợ gốm. Lạy Chúa, Chúa muốn chúng con sống yêu thương nhau như Chúa yêu thương chúng con, đó là hy sinh vì người mình yêu. Xin Chúa cho chúng con biết luôn cầu nguyện cho những anh chị em tội lỗi, người mang những nỗi đau, thương tích tâm hồn do cuộc sống quá khắc nghiệt này gây ra, cả khi chúng con vô tình hay cố ý gây ra cho nhau. Xin Chúa chữa lành cho chúng con. Xin Chúa cũng giúp chúng con biết chia sẻ những gì chúng con có cho những người đói khát, nghèo túng, giúp anh chị em chúng con vượt qua khó khăn trong cuộc sống, sống trung thành với Chúa như Chúa hằng mong ước. Lúc đó, Chúa sẽ cho chúng con là những tông đồ của lòng thương xót Chúa. Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, hằng năm Chúa dùng ngọn lửa phục sinh để khơi lại niềm tin trong lòng dân thánh, cúi xin Chúa gia tăng ân sủng để chúng con hiểu rằng: chính Chúa Kitô đã thanh tẩy chúng con bằng phép rửa, đã tái sinh chúng con bằng Thánh Thần và cứu chuộc chúng con bằng Máu Thánh. Amen. |
|